Thơ

Ân Tình - Trạch Gầm

giphy

“Viết cho những thằng bạn
đã ngủ yên, về với tượng đài”

Thôi mầy hãy tạm theo tao qua Mỹ
Ðời tha phương thì có mẹ gì vui
Ðươc một cái không gặp thằng quỉ đỏ
Trong hư vô... mầy cũng đỡ ngậm ngùi

Ngày mất nước ắt mầy nhìn thấu rõ
Tao còng vai gánh nhục giữa sơn hà
Bao năm tù gặm mòn bao thế sự
Mặt bạn , mặt thù … trơ trất xót xa

Thằng lính Mỹ đứng bên mầy được chứ
Nó đã hy sinh vì nước non mình
Lúc nó gục còn nhân danh chính nghĩa
Có oán hờn vì đã lỡ hy sinh

Nó thừa hiểu tại sao mình mất nước
Bảo nó chưởi thề vài tiếng cho vui
Bận làm chi vì những lời cam kết
Cứ xem là chuyện gió cuốn mây trôi

Trạch Gầm

Khúc Tháng Hai - Lê Thị Ngọc Nữ

1025 ae042

Khúc tháng hai nụ mai vừa chớm nở
Ngày tình yêu rực rỡ với tiết xuân
Hòa dòng người lòng bỗng thấy bâng khuâng
Đèn hoa rợp mấy tầng đầy mơ ước

Khúc tháng hai anh nhớ gì ngày trước?
Năm đôi mình vừa sánh bước xe hoa
Quà tặng em là một chiếc honda
Anh gom góp nên món quà ao ước

Khúc tháng hai bao năm rồi xuôi ngược
Hai hai năm ta tạo được cũng nhiều
Vẫn không quên kỷ niệm thuở tình yêu
Anh mang xe ngày xưa, chiều dạo phố

Khúc tháng hai bên chiếc xe đã cổ
Ta cùng nhau nhắc nhở chuyện ngày xưa
Lễ tình nhân, xuân Mậu Tuất kịp vừa
Hoa đời thắm bên lửa tình bừng thắm.

Lê Thị Ngọc Nữ

Em Về Cùng Bóng Xuân Sang - Nguyễn Minh Phúc

Hoa

Khẽ khàng hoa nở ven sông
Mùa xuân đã tới bềnh bồng tiếng chim
Tôi nghe tiếng gió ngọt mềm
Đậu trên áo mỏng đầu thềm xuân sang

Ai về bóng chếch sương tan
Hiên xưa lá rụng chiều man mác chiều
Thì thầm trao một lời yêu
Đêm giăng kín lối dặt dìu môi thơm

Nghìn bông mai nở trong vườn
Ai ngồi xỏa tóc mùi hương theo về
Gói tình vào cõi đê mê
Vào trong sương khói tình che nụ cười

Có tôi đứng ngóng ven trời
Mang mùa xuân khẽ hái lời trao duyên
Thả chùm lộc mới chao nghiêng
Mấy con chim vỗ cánh chuyền ngất ngây

Ô hay xuân giữa đời nầy
Bâng khuâng ghì siết đôi tay mơ màng
Theo về cùng bóng xuân sang
Tôi ôm ngày mới ngỡ ngàng trao em…

Nguyễn Minh Phúc

Cuối Năm Trên Dòng Sông Ấu Thơ - Nguyễn An Bình

0980

Về đây dọc nước giởn trăng
Dòng sông thơ ấu lăn tăn ngọn nguồn
Bóng người phiêu dạt muôn phương
Đâu hay mẹ - tóc ngã sương nẻo về.

Về nghe sóng vỗ tứ bề
Cồn xưa đâu mất lời thề cũng rơi
Ngàn năm bông tím vẫn trôi
Lời xa xứ - hát ngọt bùi chợt đau.

Về nhìn ngọn cỏ cao cao
Nhớ câu chín chữ cù lao lại buồn
Đêm nay chớp bể mưa nguồn
Đâu phần mộ mẹ - trong cơn nước chiều.

Về thương vườn cũ quạnh hiu
Hương cau còn thoảng bao điều mẹ răn
Con về thăm mộ cuối năm
Lòng rưng nước mắt lặng thầm rồi đi.

23-1-2018
Nguyễn An Bình

Khi Em 17 - Thiếu Khanh

Với Phạm Văn Hạng    cafe với Hạng Phạm Văn ở khu Hoà Bình

Em là cô tú năm mười bảy
Ướm chiếc sừng trâu để thử lòng
Thầm chấp tay em mười ngón dại Khanh
Ai ngờ em bẻ dễ như không.

Ai ngờ dợn tóc lay trên má
Mà rối lòng anh suốt buổi chiều
Đà Lạt má hồng môi thắm quá
Tiếng cười trong vắt mắt trong veo

Hớn hở bên anh chiều chủ nhật
Ngày vui nên phố cũng đông người
Bước trong lành lạnh màn sương nhạt
Vân níu tay anh nhoẽn miệng cười.

Chưa biết làm duyên chưa biết lẫy
Như con chim hót sớm mai hồng
Lòng em mới quá như trang giấy
Anh chép bài thơ có được không?

Em vẫn hồn nhiên và nhí nhảnh
Nào hay giờ phút cứ vơi dần
Sài Gòn chẳng mấy ngày se lạnh
Anh sẽ se lòng nhớ Ngọc Vân!

Dalat, 1965
(Nghìn Xưa Để Lại)

GHI CHÚ:
Sáng nay ngồi sau xe máy Phạm Văn Hạng Phạm Văn chạy trên đường Phan Đình Phùng Dalat, mình nhớ “cô bé” ngày xưa trên con đường này hơn 50 năm trước, trong 2 bài thơ của TK: “Ngọc Vân” và “Khi em mười bảy”. Đọc cho Hạng nghe vài đoạn “Khi em 17” nhưng không nhớ nhà nàng ở chỗ nào nữa. (Facebook, 20.01.2018)

COMMENTS:
...
Rose Kiều Em đã nói rồi mà, thơ của anh khi đọc thì muốn nghe hoài cứ bên tai mình những vần thơ tình ngọt ngào quá đổi, chắc nàng Ngọc Vân không khỏi tan nát....
Thieu Khanh Không đâu, Rose. Hồi đó Ngọc Vân còn ngây thơ và... con nít lắm, dù đã đỗ tú tài 1, không như nhiều thiếu nữ bây giờ, cho nên nàng không hay biết gì hết! Và do những biến đổi vô tình của cuôc sống nên sự việc chỉ dừng lại ở đó.
Vả lại, trước đó, như thể tiền định, trong bài thơ “Ngọc Vân” anh đã có hai câu cuối:
Nữa sau dù biết u hoài
Cũng xin cách trở cho dài nhớ nhung...
Rose Kiều Đúng vậy anh, e cũng hiểu sơ bài thơ tình này nên nàng Ngọc Vân sẽ không khỏi tan nát ... khi nàng hiểu ra sao lúc ấy mình ngây khờ thế nhỉ!

...
Tan Dinh Do Lòng em mới quá như trang giấy
Anh chép bài thơ có được không ?
Thích nhất hai câu này
Chắc anh là người tình đầu [của] cô bé bẻ gẫy sừng trâu này ?!

Thieu Khanh Có lẽ không đối với cả hai, anh Tan Dinh Do. Nàng không là tình đầu của tôi, và có lẽ tôi cũng không là tình đầu của nàng. Ngọc Vân là em gái của bạn tôi, rất hồn nhiên, có lẽ chưa biết yêu. Vì tôi là bạn của anh nàng, nên nàng mặc nhiên coi tôi như anh. Chỉ có gã làm thơ mơ mộng hảo huyền rung động trước vẻ đẹp ngây thơ thánh thiện của nàng thôi.
Nếu bây giờ Ngọc Vân còn đang ở đâu đó trong nước hay ngoài nước, đọc được bài thơ này, có lẽ nàng ngạc nhiên lắm. Nàng có... "tan nát" như Rose Kiều nói trên kia không thì mình cũng không biết! Nhưng hơn nửa thế kỷ, bao nhiêu nước chảy qua cầu rồi, còn gì nữa! Chỉ là dấu giầy kỷ niệm "nghìn xưa để lại" mà thôi. Nếu tình cờ đọc được bài thơ, tâm trạng nàng có lẽ cũng giống như được tả trong hai câu thơ cuối trong bài “le Sonnet” của nhà thơ Pháp Félix Arvers (le Sonnet d’Avers):
elle dira, lisant ces vers tout remplis d'elle:
« quelle est donc cette femme? » et ne comprendra pas. »
(đọc hết bài thơ nói về mình, nàng thốt lên:
“người phụ nữ này là ai nhỉ? Và nàng không hiểu gì cả)

được nhà văn Khái Hưng dịch thoát như sau:

“Xem thơ nào biết có mình ở trong
Lạnh lùng lòng khẽ nhủ lòng
Người đâu tả ở mấy dòng thơ đây!”

Thiếu Khanh

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013