1508402442 KXG BVDK HMTD V2

Sau 2 lần bị vợ bỏ, ông Vượng ghét cay ghét đắng đàn bà. Ông thường nói với bạn bè, tao thà ở vậy suốt đời chứ không bao giờ đụng tới cái thứ “hồng nhan họa thủy” ấy nữa đâu. Ông Vượng “tuyên bố” có vẻ cương quyết lắm nhưng chưa đầy một năm ông lại bê một bà sồn sồn ở Tân Bình về làm vợ. Từ đó ông không còn ghét đàn bà nữa. Ông nói “không có đàn bà như nhà không có nóc”. Bạn bè chế diễu, ông chỉ cười trừ…
***
Sau một ngày tán dóc với người bạn già trong Chợ Lớn. Ông Vượng đón xe bus trở về nhà. Khi chiếc xe dừng lại ở một trạm đưa đón khách. Bà khách đầu tiên xuống xe vô ý bước ra đường bị một chiếc xe gắn máy húc bà ngã ra bất tỉnh, cũng may những chiếc xe chạy sau kịp thời thắng lại. Ông tài xế nhảy xuống xe bê bà khách vô lề đường. Bà nằm bất tỉnh. Những người khách bu lại xem, có người đề nghị chở bà ta vào bệnh viện cấp cứu ngay, nếu không cứu chữa kịp thời thì nguy lắm. Ông Vượng với nét mặt khẩn trương bước tới bê bà khách chạy đến chiếc taxi bảo tài xế chạy đến bệnh viện. Khi đến nơi cô y tá ghi vội một vài chi tiết về tai nạn, hồ sơ cá nhân và địa chỉ ông Vượng rồi bỏ chạy theo mấy cô y tá đang đưa bà Hương vào phòng cấp cứu. Ông Vượng thấy không còn ai đếm xỉa gì tới mình nữa nên cũng bỏ ra đường đón taxi trở về nhà.
***
Sau khi tỉnh lại bà Hương muốn gọi cho người nhà biết mình bị tai nạn nhưng điện thoại của bà bị rớt đâu mất, cuốn sổ ghi số điện thoại gia đình cũng mất luôn. Bà không cách nào liên lạc được với gia đình. Bà nghĩ chắc phải xin bác sỹ cho xuất viện trở về nhà để mọi người khỏi lo lắng.

Bà Hương chờ bác sỹ khám xong liền nói xin bác sỹ cho tôi xuất viện. Tôi có việc cần về nhà. Ông bác sỹ trả lời cần phải ở lại bệnh viện thêm vài ngày nữa để xem có biến chứng gì không. Thế là bà Hương phải ở lại bệnh viện đến ngày thứ ba mới làm thủ tục xuất viện. Cũng trong ngày này, ông Vượng nhận được giấy mời của bệnh viện. Khi đến văn phòng, cô y tá bảo ông theo tôi. Ông Vượng không biết cô ta đưa mình đi đâu nhưng cũng lủi thủi bước theo. Đến một căn phòng ở tầng lầu 2. Cô y tá đẩy cửa bước vào. Ông Vượng cũng vào theo... Đứng xớ rớ trong phòng một hồi mà chẳng thấy ai hỏi hang gì đến mình, nên ông Vượng bỏ ra ngoài đứng nhìn mấy cô y tá đang đùa giỡn với nhau.

Bà Hương thấy cách ăn mặc của ông Vượng không giống người làm trong bệnh viện. Bà hỏi cô y tá ông ở ngoài đó là ai vậy? Cô y tá giương cặp mắt tròn xoe hỏi ngược lại, ông ấy không phải chồng bà sao? Không, tôi có chồng con gì đâu!... Cô y tá bước nhanh ra ngoài hỏi ông Vượng bà ở trong phòng có phải là vợ ông không? Không. Tôi là khách của xe bus thấy bà ta bị xe đụng bất tỉnh nên tôi đưa bà vào đây, có vấn đề gì không vậy? Cô y tá há hốc mồm than nhỏ chết rồi, hỏng bét rồi, tất cả hồ sơ bệnh án của bà Hương đều ghi ông Vượng là chồng của bà. Bây giờ làm thủ tục xuất viện thì phải làm thế nào đây?!!!... Cô y tá trở vào phòng, bà Hương hỏi nhanh có phải ông ấy đưa tôi đến đây không? Cô y tá trả lời phải. Vậy nhờ cô mời ông ấy vào đây, tôi muốn nói chuyện với ông ta một chút. Cô y tá trở ra nói mời ông vào phòng. Bà Hương muốn nói chuyện với ông. Khi ông Vượng bước vào, bà Hương nở một nụ cười thật tươi nói chào anh, cám ơn anh đã đưa tôi đi cấp cứu. Bây giờ bệnh viện gặp phải một việc rắc rối, không biết anh có vui lòng giúp họ không? Ông Vượng nói được chứ, miễn đừng làm điều gì trái với pháp luật là được thôi. Nhưng không biết tôi giúp được gì cho bệnh viện đây? Bà Hương nói xin anh đống vai chồng tôi để ký vào hồ sơ bệnh án của tôi được không? Ông Vượng suy nghĩ một chút rồi trả lời làm vậy là phạm pháp đó. Xin phép anh, hiện giờ anh đang ở với vợ con phải không? Tôi có vợ con gì đâu. Lâu lắm rồi, tôi cũng có hai bà vợ nhưng cả hai đều bỏ tôi ra đi, chắc tôi không có duyên với đàn bà. Ồ! vậy là tốt lắm rồi. Tôi cũng là một góa phụ, chồng tôi đã chết từ lâu. Bây giờ chúng ta là hai người độc thân, làm vợ chồng giả để anh ký vào hồ sơ bệnh án, nếu xui xẻo bị đổ bể thì chúng ta làm cái kế “lộng giả thành chơn” biết chừng đây là một chuyện tốt phải không anh? Thấy ông Vượng đứng trơ người như kẻ mất hồn. Bà Hương nói tiếp anh yên tâm nhà nước không rãnh để lo ba cái chuyện lặc vặc này đâu. Thôi được tôi ký. Cảm ơn anh nhiều. Bà Hương quay qua cô y tá bảo cô đưa giấy tờ cho anh ấy ký đi… Ông Vượng ký vào hồ sơ bệnh án xong, hai người từ giã nhau mà quên mất việc trao đổi số điện thoại để liên lạc với nhau sau này…
***
Một sáng mùa thu trời se se lạnh. Sài Gòn với nhịp sống thường ngày của nó, vẫn nhộn nhịp ồn ào xe cộ ngược xuôi. Ông Vượng thả bộ trên đường Lê Lợi bất chợt nghe tiếng gọi mình phía sau. Ông quay lại, sững sờ khi nhận ra bà Hương với một nụ cười thật tươi nói chào anh. Ông Vượng với nét mặt buồn buồn nói sau vụ ngộ nhận ở bệnh viện tôi muốn gặp lại chị nhưng thành phố Sài Gòn rộng lớn, người đông như kiến dễ gì gặp lại nhau. Nhưng không ngờ hôm nay lại gặp chị, tôi cứ tưởng mình đang nằm mơ…
***
Ông Vượng và bà Hương tuy là một cặp vợ chồng chấp nối, tuổi tác cũng đã cao nhưng là một cặp vợ chồng chung sống với nhau vô cùng hạnh phúc. Ông Vượng thương bà Hương rất mực. Không cho bà làm bất cứ việc gì. Ông nói em không cần làm gì cả. Mọi việc đã có anh. Một hôm bà Hương nói với ông Vượng em muốn lên Đà Lạt thăm một người bạn. Ông Vượng ngạc nhiên hỏi người bạn nào của em sao lâu nay không nghe em nhắc tới vậy? Chỉ là người bạn thường thôi có gì quan trọng đâu mà phải nói với anh. Vậy em tính chừng nào đi. Thứ hai tuần sau lúc 9 giờ, em mua vé máy bay rồi. Ông Vượng với nét mặt buồn buồn nói vậy cũng tốt, đi chơi cho thong thả, ở nhà hoài dễ sinh bệnh…

Tuy không phản đối nhưng ông Vượng nghi ngờ rất nhiều về chuyến đi này của bà Hương. Trước đây một tuần, ông Vượng tình cờ thấy một bức điện thư ở dưới gối nằm của bà Hương. Đây là bức điện thư của một người nào đó viết cho bà từ Đà Lạt “Em thu xếp lên Đà Lạt chơi, mùa này Đà Lạt đẹp lắm”. Ông Vượng đọc đi đọc lại nhiều lần bức điện thư nhưng không thấy có điều gì mờ ám, tuy nhiên có một điều hơi lạ, tại sao người viết bức điện thư này lại ca tụng “Đà Lạt mùa này đẹp lắm” trong khi thành phố này đang chìm vào một mùa đông giá buốt. Nếu nghĩ xa hơn một chút thì bưc điện thư này là một mật lệnh?!!!…
***
Ông Vượng bỏ giờ làm ở hãng đến phi trường không phải để đưa bà Hương lên máy bay mà để xem ai là người hò hẹn với bà trong chuyến đi này. Ông Vượng nhìn chăm chăm vào hàng người đang chờ nhân viên phi trường kiểm tra giấy tờ trước khi vào phòng đợi lên phi cơ. Bỗng ông Vượng thấy bà Hương đang chuyện trò vui vẻ, thân mật với một người đàn ông lạ mặt. Ông liền nổi trận lôi đình chạy đến đấm lia lịa vào mặt người đàn ông. Cảnh Sát đến kịp thời còng tay ông Vượng và giữ luôn người đàn ông và bà Hương để điều tra sự việc.

Ở phòng làm việc sở cảnh sát, cô điều tra viên hỏi vì sao ông đánh người ta? ông Vượng trả lời tôi không nhịn được hành vi bỉ ổi của hắn, đang o bế dụ dỗ vợ tôi. Cô điều tra viên hỏi tiếp ông có biết hành vi đánh người là phạm pháp không?. Tôi biết, nhưng lúc đó tôi không kiềm chế được khi thấy có người ve vãn vợ mình!!!… Thôi được. Chúng tôi tạm giữ ông để chờ ngày ra tòa. Cũng may ông không gây thương tích gì cho đối phương.
Một tuần sau ông Vượng được trả tự do vì có người bảo lãnh và đóng tiền phạt cho ông. Trên đường về nhà, ông Vượng tự trách mình không hỏi rõ trắng đen gì cả, cứ xông vào đấm túi bụi vào mặt người ta, chắc chắn lần này lại thêm một bà vợ nữa bỏ đi !!!…
***
Đẩy cửa bước vào nhà, ông Vượng thấy ở phòng khách ngoài vợ mình còn có một người đàn bà xinh đẹp và người đàn ông bị ông đánh ở phi trường, họ đang trò chuyện vui vẻ với nhau. Ông Vượng nổi “cơn điên” hùng hổ xông tới định đánh người đàn ông nhưng bị người đàn bà và vợ ông cản lại. Người đàn bà xinh đẹp nói chú Vượng bình tỉnh nghe tôi nói. Đây là anh Thạnh chồng tôi và cũng là người anh họ của em Hương. Chúng tôi đang định cư ở Mỹ mới về Việt Nam hơn một tháng. Hôm đó chồng tôi đi Đà Lạt bàn chuyện làm ăn, tình cờ gặp em Hương. Vì lâu ngày không gặp. Lại đi cùng chuyến bay nên hai người họ rất mừng, trò chuyện vui vẻ với nhau sau nhiều năm xa cách. Không ngờ lại xảy ra sự ngộ nhận đáng tiếc này. Thấy chú còn bị giam ở sở cảnh sát nên chúng tôi quyết định hủy bỏ chuyến đi để lo cho chú được về sớm. Ông Vượng vừa nghe vừa đưa mắt hết nhìn người này lại nhìn người khác, rồi với gương mặt vừa xấu hổ vừa hối hận do hành động thiếu suy nghĩ của mình. Ông nói xin mọi người tha lỗi cho việc làm thô bạo và thiếu suy nghĩ của tôi. Ông Thạnh nói thôi bỏ đi. Việc làm sai trái của chú cũng vì thương vợ mà thôi!?…

Nguyễn Đức Nhơn

Viết Từ Houston
Ngày 28 Tháng 4 Năm 2018

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013