Cây đẹp

Sau khi tôi vào tù một thời gian ngắn thì chính quyền địa phương bắt vợ con tôi đi vùng kinh tế mới. Nơi họ đưa đến là một ngôi làng hẻo lánh nằm về phía tây tỉnh lộ 8. Thời tiết nơi này vô cùng khắt nghiệt. Hàng năm vào khoảng tháng giêng, ngọn gió mùa đông bắc từ biển đông thổi vào, dấy lên một vùng khói bụi mịt mù từ trưa cho đến tối. Những ngôi nhà trong làng đều đóng cửa kín mít. Không có một bóng người lai vãng bên ngoài.

Khi ra tù, tôi đưa vợ con tôi từ vùng kinh tế mới này trở về sinh sống ở quê nhà. Tôi nghĩ sống trên quê hương mình dù gì cũng đỡ hơn sống nơi đất khách quê người.

Một hôm tôi bàn với mụ vợ:
- Này bà, tôi tính ra cây ngủ chiều gò đít thùng để kiếm chút ít tiền phụ bà mua cá gạo, bà thấy thế nào? Vợ tôi há hốc mồm nói:
- Trời mẹ ơi! ông học gò hồi nào mà đòi ra đó hành nghề. Chắc ông muốn ra đó để “gò” mấy bà chứ gì.
Tôi nghiêm sắc mặt nói:
- Bà à! Tôi thấy bà buôn gánh bán bưng vất vả hết ngày này qua ngày khác. Một thân nuôi sống cho cả gia đình, nên tôi muốn làm một việc gì đó kiếm chút tiền phụ bà mua cá gạo. Bà nhìn tôi thử xem, với cái bộ dạng của tôi hiện giờ, thì có ma nào chịu để cho tôi gò?!...
Vợ tôi ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
- Vậy cũng được, ông ra đó ngồi cho đỡ buồn.

Tôi đang loay hoay đóng tấm “cạc tông” có dòng chữ “Gò Đít Thùng” viết bằng than lên thân cây ngủ chiều. Thằng Chín Út nhìn tấm bảng hỏi:
- Anh tính sửa thùng gàu ở đây hả anh Tám?
- Thì ở nhà buồn nên ra đây ngồi cho hết thì giờ, nhưng nếu có ai đem thùng gàu tới sửa thì tôi cũng làm. “Chỉ có người ngu chứ không có nghề dại” mà chú Chín.
- Anh Tám à, anh làm nghề này ở đây có lý lắm, nhưng không biết tay nghề của anh thế nào, nếu anh làm cho họ vừa lòng thì họ sẽ đem đồ đến cho anh làm. Nếu họ không vừa lòng thì anh dẹp đồ nghề là cái chắc.
- Chú Chín nói rất có lý. Làm nghề nào cũng vậy, chất lượng vẫn là điều quan trọng hơn hết. Nói thật với chú, tôi không mấy tin tưởng về việc làm này của mình. Hồi còn trong tù tôi thường hay làm những món đồ mỹ nghệ bằng nhôm rất đẹp. Có thể nói tôi là người có khiếu về lãnh vực này. Nhưng tôi không biết có làm được những món đồ có dung tích lớn như thùng gàu hay không? Nhưng dù gì tôi cũng thử một lần. Nếu không khá thì dẹp đồ nghề vậy thôi.

Một hôm tôi đang cặm cụi gò cái đít thùng cho bà Dung thì có tiếng đàn bà gọi tôi từ trên xe ngựa, tôi đứng lên nhìn thì thấy bà Thắm vừa đưa tay vẫy vẫy vừa hỏi lớn:
- Anh Tám ơi. Anh gò cái đít tôi chưa? Anh gò cái đít tôi chưa?
Tôi định trả lời nhưng chiếc xe đã chạy xa rồi. Thằng Chín Út vừa đi ngang qua, nghe bà Thắm hỏi tôi, nó cười ngặt nga ngặt nghẽo nói:
- Anh Tám ơi, anh nhớ gò cẩn thận nghe. Cái đít bà Thắm cứng lắm đó.
Tôi cũng đùa:
- Ủa! Chú Chín gò cái đít bà Thắm hồi nào mà biết nó cứng vậy? Thằng Chín Út vừa cười ha hả vừa bỏ đi. Ngồi ở gốc ngủ chiều ngày nào cũng chứng kiến những chuyện tiếu lâm trên trời dưới đất xảy ra, nhờ vậy mà đở buồn phần nào.

Mới đó mà đã hết năm. Tôi đang lui cui sửa lại cái đít thùng cho bà Thắm thì thằng Chín Út bước tới nói;
- Dẹp đồ nghề đi anh Tám.
- Giỡn chú. Còn sớm mà.
- Hôm nay nhà em cúng tất niên mình nhậu một bửa cho đã anh Tám.
- Thôi được chú về trước đi, tôi dọn dẹp đồ nghề xong sẽ đến ngay.

Khi bước vào nhà thằng Chín Út, tôi thấy đã có năm sáu người đang ngồi trò chuyện trên bộ ván kê ở một góc nhà. Đa số những người này là bạn nhậu của thằng Chín Út. Tôi bước tới ngồi bên cửa sổ nhìn ra đường. Những chiếc xe chở đầy hàng Tết lướt qua trước mặt, rồi nghĩ đến đám con đang đói meo ở nhà mà lòng đau như dao cắt.

Mới cạn vài ba ly mà người nào cũng đã ngà ngà say. Cái thân mật, lịch sự khi mới bắt đầu cuộc nhậu đã chạy đi đâu mất, chỉ còn lại những chuyện trên trời dưới đất mà ai ai cũng dành nói, khiến cuộc nhậu trở thành một cuộc tranh luận mà không người nào chịu thua người nào. Cuối cùng, cuộc tranh luận lại trở thành một cuộc cãi vã lớn tiếng với nhau. Ấy thế mà ngày hôm sau cũng những khuôn mặt này lai xuất hiện ở nhà thằng Chín Út, chuyện trò rôm rả với nhau, hình như không còn ai nhớ những gì đã xảy ra trong cuộc nhậu của ngày hôm trước… Vì vậy mà ngày nào cũng như ngày nào, những cuộc nhậu ồn ào vô tổ chức cứ theo ngày tháng trôi đi…

Hoàng hôn buông xuống thật nhanh, tôi thu dọn đồ nghề rồi ghé vào nhà thằng Chín Út ngồi chơi. Thằng Chín Út nói:
- Hôm nay nhà em có việc nên không tổ chức nhậu được. Sẵn dịp anh tới, mình làm vài ly cho ấm lòng anh Tám.
Tôi nói:
- Nhà có việc mà mình nhậu có ổn không chú Chín?
Thằng Chín Út nói:
- Là việc thường thôi anh Tám. Vả lại cũng đã giải quyết xong rồi.
Vừa lai rai vừa chuyện trò với thằng Chín Út mà quên cả thì giờ. Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường rồi nói:
- Khuya rồi chú Chín. Tôi về để cho mấy cháu nó ngủ.
Thằng chín Út nói:
- Thôi được anh Tám. Ngày mai mình gặp lại.
 
Ra khỏi nhà thằng Chín Út, tôi lại nghĩ đến ngày mai, rồi lại ngày mai nữa, với cuộc sống vất vả, bấp bênh của một kiếp người mà lòng buồn vời vợi.
“Mùa hè năm nây anh sẽ đưa em vòng khắp cả hý trường …”
Tiếng hát thật buồn của Chế Linh vọng ra từ một ngôi nhà tranh lụp xụp nằm bên vệ đường. Tôi dừng lại lắng nghe một chút rồi bỏ đi. Con đường dẫn về nhà tôi còn xa lắm. Tôi từng bước lần theo con đường mòn dẫn đến một ngôi nhà tranh xiêu quẹo, nơi vợ con tôi đang chìm trong giấc ngủ…

Nguyễn Đức Nhơn

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013